Đặng Lê Nguyên Vũ là ai? – Tiểu sử và sự nghiệp của TGĐ Cafe G7

Mục lục

1. Đặng Lê Nguyên Vũ – Từ cậu bé nghèo đến Tổng giám đốc Tập đoàn Trung Nguyên

Doanh nhân Đặng Lê Nguyên Vũ sinh năm 1971, ông là người sáng lập đồng thời cũng chính là tổng giám đốc Tập Đoàn Trung Nguyên, Việt Nam – doanh nghiệp sở hữu hàng loạt các sản phẩm cafe có chỗ đứng vững chắc trong lòng người tiêu dùng như G7, … Nhắc đến Đặng Lê Nguyên Vũ có người nghĩ đến một người “điên”, một người “ngông” một người không biết tự lượng sức mình nhưng cũng có người cho rằng ông là một anh hùng doanh nhân, một doanh nhân có hoài bão và khát vọng lớn lao, một người có cái nhìn sâu rộng và là một tấm gương đã – đang truyền cảm hứng khởi nghiệp cho rất, rất nhiều người trẻ Việt. 

“Vua cafe” đây là cái danh đầu tiên mà tạp chí National Geographic Traveller gọi khi nhắc đến ông. Không chỉ vậy, từ hình ảnh một người sinh viên nghèo, Đặng Lê Nguyên Vũ đã xây dựng sự nghiệp kinh doanh của mình, xây dựng một đế chế cafe tại Việt Nam, vị doanh nhân đặc biệt này còn được tạp chí Forbes đặt cho danh vị là “Zero to hero” hiểu nôm na là từ người bình thường, Đặng Lê Nguyên Vũ trở thành một người phi thường. Đúng kiểu như:

“Nước lã mà vã nên hồ

Tay không mà nổi cơ đồ mới ngoan”

Nhìn vào tiểu sử của ông mới thấy rằng, tạp chí Forbes không “ngoa” khi đã trao tặng danh hiệu này cho ông. Đặng Lê Nguyên Vũ sinh năm 1971 tại một gia đình nghèo thuộc huyện Ninh Hòa tỉnh Khánh Hòa. Tuổi thơ ông thường gắn liền với những công việc chân tay vất vả như bẻ ngô, đóng gạch hay chăn lợn giúp mẹ. Sau đó, đến năm ông 8 tuổi thì gia đình ông chuyển đến huyện miền núi M’drak, tỉnh Đắk Lắk. Có lẽ, đây là bước ngoặt quan trọng nuôi dưỡng tâm hồn và tình yêu mãnh liệt mà vị doanh nhân này dành cho cây Cafe. 

Từng chia sẻ về câu chuyện khởi nghiệp của mình, Đặng Lê Nguyên Vũ đã kể rằng tuổi thơ ông đã phải chịu “cảnh lội bộ trên con đường đất đỏ dài 15km trong suốt 9 năm, ngày nắng của như ngày mưa”, và niềm vui duy nhất của cậu học trò nhỏ lúc này là đó là đi ngang qua trạm thuế và được những người tốt bụng cho quả chuối chín hay vài củ khoai lang. Chính sự nghèo khó, cơ cực này đã từng ngày nhen nhóm trong lòng ông Vũ một khát khao làm giàu không chỉ cho chính bản thân mình mà còn làm giàu cho quê hương, để những đứa trẻ như ông trước đây không còn phải đi bộ 15km hay ăn khoai ăn chuối khi đi học về. 

Sống tại vùng quê hẻo lánh, nếu như thuận theo lẽ tự nhiên giống như các thanh niên khác trong thông bản thì Đặng Lê Nguyên Vũ sẽ lấy vợ, sinh con nhưng cái khát vọng làm giàu, khát vọng thay đổi cuộc đời của ông đã bộc lộ từ rất sớm khi mà năm 1990 ông thi đậu đại học Y khoa Tây Nguyên. Và để cho con đi học thì mẹ ông đã phải “bán đi nhiều tạ lúa và nhiều thứ khác” để ông Vũ đến Buôn Ma Thuột nhập học. Theo ngành y, nhưng tình yêu với cây cafe và những trăn trở về nghề thầy thuốc, về cuộc sống khiến ông luôn bứt rứt trong lòng. Và để không vi phạm lời thề Hippocrate ông đã quyết định từ bỏ nó. 

Có lẽ, khi ông quyết định học y là để chữa bệnh cho người dân quê mình, nhưng nếu như chỉ một mình ông thì làm sao có thể đảm bảo hết được. Lại nhìn vào hình ảnh người mẹ “lam lũ quanh năm đầu tắt mặt tối, suốt ngày mặt người lẫn trong ruộng rau lang, chiếc nón cũ hiếm khi rời khỏi đầu” rồi thì mỗi lần về thăm nhà thì mẹ ông lại phải chạy vạy “một hai trăm ngàn cho tôi làm lộ phí đến trường” thì chắc hẳn trong suy nghĩ của chàng thanh niên 22 tuổi lúc này là phải làm cái gì đó để thoát nghèo, để quê hương mình thoát nghèo. 

Ông cũng đã làm thuê không ít các công việc như hái cafe, làm cỏ, … cũng chính những lúc này người thanh niên ấy thấy rằng cây cafe rất có giá trị nhưng tại sao người nông dân vẫn nghèo. Sau đó từ năm 1992 đến 1996 là những ngày tháng tìm tòi và nghiên cứu về cafe, tất cả mọi hoạt động của ông đều xoay quanh niềm đam mê với cafe. Đến năm 1996, ông và vợ của mình sau này là bà Lê Hoàng Diệp Thảo thành lập hãng cafe Trung Nguyên tại Buôn Ma Thuột. Ông cùng bạn của mình cũng bắt đầu khởi nghiệp, nhưng cũng thất bại liên tục, liên tục, liên tục. Nhưng sau cùng, cái mà người ta kính phục vị doanh nhân này là ông chưa một lần bỏ cuộc cho dù phải rang xay cafe bằng tay trong nhà trọ nóng như lò bát quái, phải ngủ ngoài công viên, phải vay mượn, … Thế mới thấy khởi nghiệp là không hề đơn giản. 

Đến năm 1998, công ty Trung Nguyên đã mở quán Cafe đầu tiên tại thành phố Hồ Chí Minh, sau đó là mở rộng kinh doanh theo mô hình nhượng quyền thương hiệu. Chính điều này giúp cho quán cafe Trung Nguyên xuất hiện rộng rãi và phổ biến trên toàn quốc. Rất nhanh chóng, Trung Nguyên Legend Cafe mở rộng chuỗi cửa hàng đứng thứ 3 Việt Nam chỉ sau Highlands Coffee và The Coffee House. 

Năm 2003, Trung Nguyên dần khẳng định vị thế của mình khi phát hành cafe G7. Đến năm 2015, G7 vẫn chiếm tỉ lệ khá khiêm tốn trên thị trường là 5% trong khi đó Nescafe là 38,3% và Vinacafe là 37,5%. Cho đến năm 2018, theo nghiên cứu thị trường cho thấy nhắc đến cafe hòa tan họ sẽ nghĩ đến đầu tiên là G7 và Nescafe trong đó tỉ lệ thị phần G7 đã chiến tỉ trọng cao hơn hẳn là 40,7%, trong khi đó Nescafe tụt xuống còn 31% và Vinacafe là 19%. 

Tuy nhiên, ngay cả khi “đã thành công” thì Đặng Lê Nguyên Vũ cùng vẫn không tránh khỏi những thất bại nhưng quan trọng hơn cả đó là ông đứng lên thất bại đó và không bỏ đị khát vọng biến Cafe Trung Nguyên trở thành Cafe hàng đầu thế giới. Từ khát vọng sơ khai ban đầu là thoát nghèo thì doanh nhân Vũ đã đưa cái khát vọng cá nhân của ông dần chuyển thành khát vọng dân tộc, đưa đất nước sánh vai với các cường quốc cafe, trở thành quốc gia có tách cafe ngon nhất thế giới. 

2. Ông chủ Trung Nguyên và bài học marketing doanh nghiệp

Doanh nhân Vũ đã để lại cho chúng ta không ít những bài học về khởi nghiệp, về marketing doanh nghiệp. Đó là:

2.1. Đặng Lê Nguyên Vũ và chiến lược kinh doanh không ngại đối đầu

Nhắc đến doanh nhân Đặng Lê Nguyên Vũ cũng là nhắc đến những phát ngôn có phần "ngông" nhưng khá chuẩn xác. Quan điểm kinh doanh của ông đó là "chỉ có ganh đua với những người đi đầu thì ta mới có cơ hội đi đầu" và xuyên suốt quan điểm này là những phát ngôn, những câu slogan, những chiến lược kinh doanh mà ông Vũ và Trung Nguyên sử dụng để đối đầu trực tiếp với đối thủ của mình. 

Nổi bật trong đó phải kể tới những câu nói mà ông Vũ trên Starbucks  đó là: "Starbucks là nước có mùi cà phê pha đường" để đánh giá cao đặng trưng của G7. Hay "Starbucks chỉ là người khổng lồ không có bản sắc" khi nói về những chiến lược kinh doanh thay đổi theo thói quen người dùng trong các quốc gia mà dần làm mất đi đặc trưng của mình. Hay "Ai uống Starbucks là sính ngoại, là không yêu nước" để đề cao tính dân tộc và bản sắc mà Trung Nguyên đem lại. Và cuối cùng là "Tôi muốn làm lãnh đạo cà phê thế giới" là ước vọng mạnh mẽ của ông.

Không chỉ Starbucks những đối thủ khác Trung Nguyên cũng không ngần ngại đối đầu trong chính các chiến lược kinh doanh của mình. Ví như khi Nescafe làm dậy sóng với khẩu hiệu “Bạn có đủ mạnh để thử” thì G7 cũng không ngần ngại đưa ra màn đáp trả chất không kém “Mạnh chưa đủ, phải đúng gu”. 

Ngay từ khi cafe Trung Nguyên chiếm tỉ lệ nhỏ trong thị phần người tiêu dùng, doanh nhân Vũ đã không ngần ngại so sánh mình với những người khổ lồ khác. Có người nói ông ngông, có người nói ông điên, có người ủng hộ, có người phản bác những quan trọng hơn cả là ông chưa một lần từ bỏ đam mê và khát vọng đưa cafe của mình và đưa bản thân trở thành "Vua cafe thế giới".

2.2. Marketing bằng siêu xe, sách nhưng vẫn giúp ích cho cộng đồng

Trong vụ ồn ào ly dị của mình và vợ, bà Lê Hoàng Diệp Thảo từng chỉ trích ông sử dụng tiền của Trung Nguyên để mua quá nhiều siêu xe. Và quả thật thì doanh nhân Đặng Lê Nguyên Vũ cũng góp mặt vào danh sách những doanh nhân sở hữu dàn xe sang khủng nhất hiện nay với khoảng hơn 40 siêu xe các dòng: Range Rover, Mercedes, Bentley, Ferrari hay Lamborghini, …

Vì lẽ, theo ông sau những chiến dịch marketing, người ta sẽ không nhớ đến Trung Nguyên nhưng nếu như sử dụng siêu xe thì họ sẽ nhớ đến Trung Nguyên nhờ dàn siêu xe hàng trăm tỷ của ông. Những khác biệt với các doanh nhân siêu xe khác, Đặng Lê Nguyên Vũ gần như chưa từng lái chiếc siêu xe nào, tất cả hầu hết do đội tài xế của ông lái. Và ông cũng không khoe xe khắp đường phố mà sàn siêu xe của ông chủ yếu xuất hiện trong các lễ hội như lễ hội cafe Buôn Ma Thuột, hay chuyến xuyên Việt “Hành trình từ Trái Tim”. Đặc biệt để tri ân các vị khách của mình, ông Vũ cùng thường xuyên ship cafe bằng xe “xịn” giao đến họ. 

Đặc biệt những chiếc xe mà ông sở hữu chủ yếu chỉ xe màu trắng, xám, bạc và đen. Cho dù màu nguyên bản của chiếc xe đó là gì thì khi về tay vị đại gia này nó đều trở về với 4 màu cơ bản trên. Để so sánh về độ chịu chơi của ông Vũ thì ông chỉ thua mỗi vợ chồng đại gia Minh Nhựa về độ chịu chơi của mình. Doanh nhân Đặng Lê Nguyên Vũ cũng là người đầu tiên sở hữu cùng một lúc 6 chiếc siêu xe Ferrari tại Việt Nam.

Sau dàn siêu xe, nhắc đến ông chủ Trung Nguyên người ta cũng nghĩ ngay đến sách và những giá trị công động mà ông đem lại. Ông dùng sách như một chiến lược marketing cho doanh nghiệp và cũng đồng thời giúp ích cho cộng đồng, mở mang nguồn tri thức. Những cuốn sách mà ông chọn lựa không phải là tự truyện hay sách báo viết về Trung Nguyên, về bản thân ông mà đều là các đầu sách hướng con người về cái thiện như : Đắc nhân tâm, Khuyến học, Quốc gia khởi nghiệp, Nghĩ giàu làm giàu, Không bao giờ thất bại Tất cả là thử thách. 

3. Doanh nhân Vũ và Khát vọng Việt – đưa nước Việt sánh vai với cường quốc năm châu

Tổng giám đốc Trung Nguyên là người đi đầu cho Khát Vọng Việt, đó là khát vọng để người trẻ được tỏa sáng để đưa đất nước sánh vai với các cường quốc trên thế giới. Và để cụ thể hóa điều này ông thường xuyên mời các nhà kinh tế học hàng đầu như Nguyễn Trí Thành, Trần Đình Thiện, Trương Đình Tuyển, Nguyễn Hữu Thái Hòa, … lên vùng núi rừng Tây Nguyên để cùng đàm đạo, nghiên cứu về khát vọng Việt.

Và là một doanh nhân thì để thực hiện khát vọng Việt ông phải biến Trung Nguyên thành hãng cafe hàng đầu của thế giới, có mặt khắc các thị trường trên thế giới. Vì thực tế cho thấy, hàng hóa đi đến đâu, văn hóa đi đến đâu thì văn hóa quốc gia đi đến đó. Mở rộng Trung Nguyên hơn nữa cũng chính là mở rộng biên giới quốc gia, đưa đất nước sánh vai với các cường quốc hàng đầu thế giới. 

4. Doanh nhân Đặng Lê Nguyên Vũ và những điều tôi nể trọng ở ông

Qua những phát ngôn, những điều bà Thảo nói về ông, về khóa thiền 49 ngày của ông nhiều người có răng ông “điên” hay ông có vấn đề về thần kinh. Những xem những video ông chia sẻ, nhưng tâm tự nguyện vọng của ông thì không “điên” một chút nào. Con người ấy đã dành cả đời và sự nghiệp theo đuổi đam mê café, từ khát vọng làm giàu đã chuyển thành khát vọng nâng tầm quốc gia, doanh nghiệp.

Nếu như nhìn vào “sơ yếu lý lịch” của những vị doanh nhân hàng đầu nước Việt khác, sẽ thấy rằng rất ít những người như ông Vũ có xuất phát từ con số 0 mà tự gây dựng sự nghiệp của chính mình để vươn lên trở thành ông chủ tập đoàn cafe lớn nhất nhì nước Việt. Rồi nhìn vào cách mà ông định hướng phát triển Trung Nguyên có phần đi ngược lại với số đông và kết quả của nó mới thấy được cái tư duy, cái tầm của một người lãnh đạo. Tôi nể phục sự tư duy đó, tư duy của một người lãnh đạo không chỉ nhìn về lợi ích kinh tế trước mắt mà còn nhìn sâu về các giá trị cốt lõi sau này.

Khởi nghiệp thất bại là điều không thể tránh khỏi, mà doanh nhân Đặng Lê Nguyên Vũ cũng không vì thế mà nằm ngoài ngoại lệ. Nếu nhìn vào lịch sử phát triển của Trung Nguyên bạn mới thấy rằng, chàng trai trẻ 22 tuổi năm ấy đã khiến cường đến nhường nào với sự nghiệp café của mình. Ngay cả khi Trung Nguyên đã trở thành một doanh nghiệp lớn, việc lấn sân sang thị trường nước ngoài cũng gặp không ít khó khăn và thất bại. Khác với Starbucks thay đổi chính mình phù hợp với thị trường mới thì Trung Nguyên quyết giữ chọn bản sắc để chinh phụ từ từ từng thị trường khó tính nhất. Cuối cùng, kết quả là nhắc đến Starbucks người ta nghĩ ngay đến hãng cafe của Mỹ nhưng đó lại không phải café của người Mỹ, còn G7 thì khác. Trung Nguyên quyết giữ nguyên bản sắc có lẽ là vì để dù là thực khách nơi nào, chỉ cần pha một gói cafe G7 là người ta đã thưởng trọn hương vị của cafe Việt.

Sau khi sự nghiệp thành công, ông thừa sức để mua hàng ngàn chiếc Dream mới nhưng ông vấn trân trọng nhất chiếc Dream đã mượn bạn mình khởi nghiệp, thừa sức để mở những quán cafe tại những điểm sang trọng nhất nhưng ông vẫn giữ quán café góc trong một góc nhỏ của Sài Gòn. Ông cũng thử sức kết bạn với những người đẳng cấp hơn ông, như ông nhưng ông vẫn chân trọn người đã từng đồng cam cộng khổ với mình. Thế mới thấy ông là người trước sau, trân trọng quá khứ của mình.

Và trong toàn bộ sự nghiệp của mình, Đặng Lê Nguyên Vũ không dính vào bất kỳ một vụ bê bối tình cảm với chân dài nào giống như những vị đại gia khác trong showbiz. Hình ảnh ông Vũ lúc này vừa là một nhà lãnh đạo tài ba nhưng cũng là một người cha, người chồng hết sức mẫu mực. Việc chia tay với bà Lê Hoàng Diệp Thảo âu cũng vì những bất đồng quan điểm trong suy nghĩ không thể đi đến một tiếng nói chung.

Người ta có thấy chân dài bên siêu xe của ông, chụp ảnh trong nhà ông những tất cả họ đều là những đại sứ thương hiệu, những người quảng bá cho Trung Nguyên, những người nổi tiếng trong chuyến “Hành trình từ trái tim”.

Đặng Lê Nguyên Vũ là một tấm gương sáng cho các bạn trẻ đang muốn khởi nghiệp hiện nay. Hy vọng rằng, những chia sẻ của Ngọc Ánh đã giúp bạn hiểu thêm về doanh nhân Đặng Lê Nguyên Vũ cùng với đó là những thông tin hữu ích khác cho mình.

Đăng ngày 20/11/2020, 40 lượt xem