Bài thơ viết về Đà Nẵng hay nhất

Về Đà Nẵng cùng em

Anh có về Đà Nẵng với em không

Thành phố miền trung chưa một lần em đến

Nhưng trong tim đã muôn vàn thương mến

Đợi ngày thơ ta kết nối nhịp cầu.

Em đã đợi ngày này từ rất lâu

Mong một lần đến thăm thành phố trẻ

Qua đạn bom vươn mình lên mạnh mẽ

Như chàng trai mang sức sống diệu kì

Hãy về nhé anh và dắt em đi

Thăm Bà Nà Hill đẹp như trong cổ tích

Ngắm sông Hàn bầu trời đêm tĩnh mịch

Lễ hội hoa đăng, phố cổ rợp sắc màu.

Hẹn hò nhé Anh mình sẽ tìm thấy nhau

Cho dù ta chưa một lần gặp gỡ

Tình thi nhân tấm lòng luôn rộng mở

Với trang đời, với Đà Nẵng thân yêu!!!

Tác giả: Lê Hoài Phương

Về Đà Nẵng cùng em
Về Đà Nẵng cùng em

Về Đà Nẵng cùng em
Về Đà Nẵng cùng em

Đà Nẵng hôm nay

Đà Nẵng một thời ta đã đi qua.
Góp viên gạch để làm nên thành phố.
Bao năm xa vẫn còn nguyên nỗi nhớ.
Với sông Hàn đêm, với núi Sơn trà.
Mấy năm rồi ta đã đi xa.
Giờ trở lại sao mà nghe thỗn thức.

Một vùng đất với bao ký ưc.
Nhưng giờ đây tràn ngập những làng Tàu.
Thành phố nguy nga mà canh cánh nỗi đau.
Cửa ngõ biển vẫn biết bao thơ mộng.
Nhưng sẽ có bao nhiêu điều biến động.
Khi hiểm hoạ giang sơn sớm tối chực chờ.
Đà Nẵng có còn thành phố của ước mơ.
Khi tình người, tình đất nhiều thay đổi.
Cái đẹp giảm đi, cái lo thì đang tới.
Có còn chăng một thành phố tuyệt vời?
Những mảnh đất nên thơ giữa tình người.
Bị phá nát, chỉ còn trong hoài niệm.
Đà Nẵng ơi, một nỗi buồn hiển hiện.
Hòn ngọc một thời bên bờ biển miền Trung.

- Sưu tầm -

Đà Nẵng hôm nay
Đà Nẵng hôm nay

Đà Nẵng hôm nay
Đà Nẵng hôm nay

Xa Đà Nẵng

Xin cúi xuống hôn lên miền đất Mẹ
Tình người bao dung sông núi hiền hoà
Đà Nẵng ơi! Sao mà yêu da diết
Gắn tình người trọn vẹn với non sông
Nắng nóng mưa sa bền chí mặn nồng
Vượt khó theo cùng Sài Gòn- Hà Nội
Xin cúi xuống hôn lên miền đất mẹ
Ở là thương, đi nhớ mãi khôn nguôi!
Người xa xứ cũng đem lòng quyến rũ
Biển dạt dào chan chứa bao niềm vui
Đà Nẵng ơi! Trong tim của muôn người
Nét huyền diệu đi lên từ nghèo khó…
Xa Đà Nẵng đem theo bao nỗi nhớ
Mong ước ngày mai ta lại trở về.

- Sưu tầm -

Xa Đà Nẵng
Xa Đà Nẵng

Xa Đà Nẵng
Xa Đà Nẵng

Đà Nẵng thân yêu

Đà nẵng miền trung hai đầu thương nhớ

Biển mặn mòi sóng vỗ nước trong xanh

Bắc Trung Nam một dải đã đồng hành

Nên đất Việt trái ngọt lành muôn thủa

Sông Hàn khuya điểm hẹn hò đôi lứa

Bà Nà hiu nơi tụ hội muôn phương

Dù có đi xa- xa mấy dặm trường.

Tình lưu luyến gửi vấn vuơng theo nắng

Con đường khuya đèn đêm trong im lặng

Em vẫn cùng anh ngắm nhịp cầu quay.

Tay trong tay tình thắm nghĩa đong đầy

Duyên trao gửi cho mai ngày hạnh phúc

Đà Nẵng yêu thương lòng thêm rạo rực

Đi xa rồi nhung nhớ lắm người ơi

Cái gió miền trung man mác mây trời

Hẹn gặp nhé…gửi lời...theo mây gió.

Thơ: Nguyễn Ngọc

Đà Nẵng thân yêu
Đà Nẵng thân yêu

Đà Nẵng thân yêu
Đà Nẵng thân yêu

Khúc tình Đà Nẵng

Đà Nẵng vươn mình… cất tiếng ca
Cầu Rồng hướng thẳng …. núi Sơn Trà
Ngũ Hành dáng ngự hùng thiên quá
Cẩm Lệ song hành vững tiến xa!!!
Bạn đến tìm vui nơi phố xá
Ta thăm thắng cảnh núi Bà Nà
Mơ màng lạc bước phương trời lạ…
Đà Nẵng yêu ơi!… mãi với ta.

- Sưu tầm -

Khúc tình Đà Nẵng
Khúc tình Đà Nẵng

Khúc tình Đà Nẵng
Khúc tình Đà Nẵng

Đà Nẵng ơi

Anh về quê em nghe sóng hát xôn xao
Biển ngủ dưới ngàn sao lấp lánh
Trăng lả lơi dưới dòng sông sóng sánh
Ru hàng cây thủ thỉ tâm tình.
Sông Hàn giữa thành phố quê mình
In bóng chiếc cầu Rồng lung linh, tráng lệ…
Ngọn Hải Đăng, Tiên Sa bề thế
Biển Mỹ Khê quyến rũ hiền hòa …
Anh lên thăm Núi Chúa – Bà Nà
Ngắm trời đất, bốn mùa về đây hội tụ
Ngũ Hành Sơn: Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ
Năm ngón tay tiên nở một đóa hoa
Tới thánh địa Mỹ Sơn – vua Chăm Pa
Thành quách ngàn năm lịch sử
Những bàn tay tài hoa thổi hồn cho đá
Đà Nắng ơi! Yêu lắm quê mình!

- Sưu tầm -

Đà Nẵng ơi
Đà Nẵng ơi

Đà Nẵng ơi
Đà Nẵng ơi

Về Đà Nẵng quê anh

Em muốn về thăm Đà Nẵng quê anh

Dãy núi cao Ngũ Hành Sơn xanh thẫm

Vươn mình ra ôm bờ biển đẹp lắm

Bãi Non Nước nằm khép nép dịu dàng

Bước chân em từng bậc lên non ngàn

Bà Nà Hill mơ màng làn sương phủ

Đắm mình trong cõi tiên ngàn hoa nở

Suối Thần Tài bỡ ngỡ đẹp như mơ

Quê anh đó đẹp tựa một vần thơ

Cầu Hàm Rồng bên bờ Hàn mãi chảy

Cầu tình yêu dang vòng tay bỏng cháy

Đón em về nơi ấy đầy yêu thương

Cù Lao Chàm rặng dừa tia nắng vương

Ngàn hòn đảo hoang sơ trong tầm mắt

Gió Mỹ Khê thì thào ru lời hát

Yêu quê anh bát ngát bốn mùa xanh

Hãy đón em một lần thăm quê anh

Đà Nẵng ơi! Bức tranh đẹp như mộng!

Thơ: Hạnh Nguyễn

Về Đà Nẵng quê anh
Về Đà Nẵng quê anh

Về Đà Nẵng quê anh
Về Đà Nẵng quê anh

Phía bờ sông Hàn Đà Nẵng

Ai đã đến từng qua nơi ấy
Nhịp cầu quay được thấy sông Hàn
Vườn hoa kia đẹp mênh mang
Cũng từ nơi đó ta nàng gặp nhau
Thảm vàng trắng nhiều màu khoe sắc
Nước sông Hàn phẳng lặng êm trôi
Đằng kia hai đứa thường ngồi
Đêm Hè mát rượi ghế đôi bờ kè
Tình thắm đượm Xuân về thay áo
Nghe du dương tiếng Sáo sang sông
Thế là nàng đã có chồng
Một chiều Đà Nẵng đứng trông mơ màng
Nay về lại phà ngang vắng bóng
Chín cây cầu nối vọng qua sông
Vườn hoa người khéo chăm trồng
Ta vui nhộn nhịp trong lòng hân hoan…!!!!

- Sưu tầm -

Phía bờ sông Hàn Đà Nẵng
Phía bờ sông Hàn Đà Nẵng

Phía bờ sông Hàn Đà Nẵng
Phía bờ sông Hàn Đà Nẵng

Đà Nẵng, thu rồi có phải không anh?

Đà Nẵng thu rồi có phải không anh?
Những hàng cây xanh chắc đang dần thay áo?
Thành phố có rét run khi trời làm giông bão
Gió thốc, bụi mù có chao đảo nhịp chân?
Đà Nẵng thật xa mà cũng thật gần
Em chỉ ước một lần về Sơn Trà ngắm biển
Bãi cát trắng tinh khiến lòng thêm xao xuyến
Làng Non Nước hữu tình nổi tiếng khắp nơi nơi
Đêm xuống lung linh, ánh đèn điện sáng ngời
Sông nước đẹp tuyệt vời như bức tranh thủy mặc
Lữ khách bâng khuâng nhìn cờ hoa giăng mắc
Những ổ khóa hoen màu ghi khắc triệu ước mong
Trong cơn mơ thoáng hiện dáng Cầu Rồng
Thoáng hiện bóng Ngũ Hành Sơn hùng vĩ
Đèo Hải Vân tạc vào trong thế kỷ
Những cung đường uốn lượn thật quanh co
Ừ em thương chứ em chẳng giả đò
Ừ em nhớ, nhớ anh và Đà Nẵng
Muốn gửi cho anh biết bao dòng tin nhắn
Mà e ấp, ngại ngùng nên cứ thế lặng thinh
Nhưng tơ đã vương tơ, tình đã bén tình
Nên mộng tưởng bóng hình người yêu dấu …

- Sưu tầm -

Đà Nẵng, thu rồi có phải không anh?
Đà Nẵng, thu rồi có phải không anh?

Đà Nẵng, thu rồi có phải không anh?
Đà Nẵng, thu rồi có phải không anh?

Đà Nẵng tình người

Ta nghe Đà Nẵng tình người.
Nơi quê mẹ với những lời thân thương.
Đà Nẵng ơi, một chặng đường.
Ngọt bùi cũng lắm, gió sương cũng nhiều.
Sơn Trà thơ mộng,mỹ miều.
Cánh buồm nhuộm tím những chiều hoàng hôn.
Ngũ Hành Sơn dáng nước non.
Núi kề bên biển, mãi còn mê say.
Bà Nà lành lạnh mây bay.
Bâng khuâng cứ ngở nơi này cõi tiên.
Bao công trình mới mọc lên.
Sông Hàn thanh thản, bước trên nhịp cầu.
Quê hương nghĩa nặng tình sâu.
Tình đất tình biển một mầu yêu thương.
Đà Nẵng ơi, mãi vấn vương.
Một người đã khuất thân thương, tự hào.
Đêm đêm biển hát xôn xao.
Hải Vân sừng sững, biết bao nhiêu tình.
Nghe sao rộn rã tim mình.
Dấu chân gửi lại, ân tình mang theo.

- Sưu tầm -

Đà Nẵng tình người
Đà Nẵng tình người

Đà Nẵng tình người
Đà Nẵng tình người

Đăng ngày 09/07/2024, 10 lượt xem