Bài thơ viết về An Giang hay nhất

An Giang quê nhà

Đồng bằng mình bỗng dưng mà thiếu nắng

Lũ tràn về thành biển khắp đồng xa

Em thấy không, con người luôn nhỏ bé

Nhưng con người ý chí thật bao la!

Nước mỗi ngày cứ ghi thêm thành tích

Người mỗi ngày phải đấu trí thiên tai

Đói và khổ hãy cùng nhau gánh vác

Nước mắt đâu là cứu cánh em ơi!

Người và của đã chìm sâu trong nước

Lam lũ một đời phút chốc trắng tay

Sống và chết lúc nầy như thân thiện

Người và trời ai đã nợ nần ai!

Ta không thể khoanh tay chờ cái chết

Hãy cùng nhau vượt nghịch cảnh, đau lòng

Hãy yêu thương để cùng thêm sức mạnh

Nước trắng đồng rồi đây sẽ đơm bông!

Qua cơn lũ, mặt trời lên rực rỡ

Đất và người cùng gieo hạt sinh sôi

Cánh cò trắng ngậm muồi câu vọng cổ

An Giang quê nhà nở nụ cười tươi!

- Sưu tầm -

An Giang quê nhà
An Giang quê nhà

An Giang quê nhà
An Giang quê nhà

Mỹ Hòa Hưng hồn đất An Giang

Xôn xao lạ cù lao Ông Hổ

Nắng chen vai trời thả tơ hồng

Hoa hứa hẹn bướm về ươm mật

Đời dạt dào theo những nhánh sông

Thương với nhớ gieo cầu lưu luyến

Muôn sắc màu áo lụa người qua

Xin thở với hương đồng gió nội

Gánh ân tình canh cánh trong ta

Xanh hơn trước bên vườn cây trái

Tóc em thơm đón tuổi xuân về

Ta bắt gặp tình em nhú lộc

Thời gian cùng hòa nhịp đam mê

Cửu Long ơi, trời quê bát ngát

Phù sa bồi đẹp lắm gian nan

Thương biết mấy tình làng nghĩa xóm

Mỹ Hòa Hưng hồn đất An Giang!

- Sưu tầm -

Mỹ Hòa Hưng hồn đất An Giang
Mỹ Hòa Hưng hồn đất An Giang

Mỹ Hòa Hưng hồn đất An Giang
Mỹ Hòa Hưng hồn đất An Giang

An Giang trù phú

Đèn nào cao bằng đèn Châu Đốc

Dốc nào cao bằng dốc Cần Thơ

Anh thương em lững đững lờ đờ

Giả như Tôn Các mà chờ Bạch Viên.

- Sưu tầm -

An Giang trù phú
An Giang trù phú

An Giang trù phú
An Giang trù phú

Về với An Giang

Ngày mơ về lại An Giang

Tâm hồn lộng gió tình càng thêm tươi

Gặp em, anh mỉm chi thôi

Thương chi e ấp đôi mươi tuổi đời

Long Xuyên, Châu Đốc…kia rồi!

Châu Thành, Châu Phú…nối lời tình nhân

Lời ca Chợ Mới, lâng lâng

Tịnh Biên, An Phú… tình gần nhau hơn

Quê hương ngồn ngộn cá tôm

Cánh đồng lúa hát, mảnh vườn bóng quê

Thương cây thốt nốt, vụng về

Giữa trưa nước mắt dầm dề cơn đau

Ươm tơ, dệt lụa, trồng dâu…

Là vùng đất khát Tân Châu bồi hồ

iGhé qua Bảy Núi một hơi

Xà rong em mặc tình phơi áo hời

Núi Sam đẽo đá đau đời

Bàn tay người thợ tuyệt vời kì công

Thoáng nhìn mặt nước mênh mông

Giữa mùa lúa nổi nước ròng ngẫm thương

Vía bà Chúa Xứ thập phương

Tâm linh muôn thuở vấn vương trong đời

Cù Lao Giêng, riêng tiếng cười

Cù Lao ông Hổ, cả đời tri ân

Ở đây, anh thích món ăn

Gỏi sầu đâu, cốm dẹp nâng niu tình

Mắm Châu Đốc, in bóng hình

Bò Cạp Bảy Núi, ai rinh trong chiều?

An Giang một thoáng tơ yêu

Tạ từ, mắt ghé trông theo một người.

Tác giả: Thiên Ân

Về với An Giang
Về với An Giang

Về với An Giang
Về với An Giang

Châu Đốc

Anh về Châu Đốc nghe em kể

Mà thương con nước rẽ ba dòng

Đường Đất Cúng, con kinh Vĩnh Tế

Chùa Bà Bài nằm kế bờ sông!

Đầu Bờ, Bến Vựa rồi Bến Đá

Núi Sam phượng nở tới đỉnh cao

Nhìn xuống ruộng đồng xanh bát ngát

Không khí trong lành thêm nhớ nhau!

Chiều xuống Cầu Quan nghe sông hát

Kinh Ông Cò, đường lá me bay

Cây Bồ Đề mang từ Ấn Độ

Cầu sắt An Biên thương nhớ ai!

Trường Đua, anh thở hồn hương lúa

Thoại Ngọc Hầu mở đất, chưa vơi

Chùa Bà vẫn khói nhang nghi ngút

Tiếng chuông ngân, ngộ đạo và đời!

Châu Đốc quê mình thêm đẹp lạ

Hai chiếc cầu nối nhịp bờ vui

Tình yêu còn mãi trong ánh mắt

Anh nắm tay em nở nụ cười!

- Sưu tầm -

Châu Đốc
Châu Đốc

Châu Đốc
Châu Đốc

Phải lòng cô gái An Giang

Phải lòng cô gái An Giang

Thướt tha dáng ngọc dịu dàng rất xinh

Quê em Sông Núi hữu tình

Đồng xanh ruộng thắm lung linh sắc màu

Sông ngồi chẳng chịch biết bao

Thất Sơn Bảy Núi đi vào thơ ca

Vì em cô gái hiền hoà

Anh trai xứ Huế khách xa mến nàng

Em là cô gái An Giang

Dịu dàng tánh nết đảm đang nhất nhì

Anh là khách lạ tình si

Si người con gái bởi vì anh yêu

Anh yêu màu tím lam chiều

Hoàng hôn óng ả biết nhiêu ân tình

Hỡi người gái nhỏ xinh xinh

Hãy vui chắp nhận kết tình thắm duyên

Thương em cô gái ngoan hiền

Anh trai xứ Huế từ miền xứ thơ

Huế tình lắm cảnh mộng mơ

Mong em chắp nhận dại khờ tình xa...

Tác giả: Thanh Bình.

Phải lòng cô gái An Giang
Phải lòng cô gái An Giang

Phải lòng cô gái An Giang
Phải lòng cô gái An Giang

Thương chờ An Giang

Anh về Châu Đốc An Giang
Thất Sơn Bảy Núi mơ màng trời mây
Chiều quê xa thẳm rừng cây
Núi cao vời vợi ai hay nỗi niềm ?

Dòng sông soi ánh đèn đêm
Nghiêng chao làn má môi mềm tóc bay
Êm êm con nước tháng ngày
Phù sa đọng lại những ngày nước dâng

Mưa chiều nhẹ bước bâng khuâng
Đường xưa phố cũ mấy lần tiển đưa
Hoàng hôn bóng nắng lưa thưa
Về chưa anh đợi đường xưa đây mà !?...

Vắng rồi người cũ tình xa
Con tim còn nhớ chiều qua tím màu
Ta đi bên những hàng cau
Trắng màu hoa rụng tím màu hoa rơi

Người xưa lạc mất tôi rồi !...
Thuyền xưa bến cũ tim côi lỡ làng
Mai em về bến đò ngang
Thăm làng Châu Đốc có sang Châu Thành

Dáng xưa chìm giữa lòng anh
Dòng sông in bóng mong manh nỗi niềm
Ta về ngắm lại đồi sim
Tìm trong làn nắng sương đêm bóng mờ

Tơ tình còn lại niềm mơ
Bơ vơ trời đất thương chờ An Giang !...

- Trần Ròn -

Thương chờ An Giang
Thương chờ An Giang

Thương chờ An Giang
Thương chờ An Giang

Mời bạn đến quê tôi

Ai một lần hãy đến đất An Giang

Nghe thoang thoảng hương nhẹ nhàng của lúa

Để thấy lòng ấm tình người đất lửa

Để con tim rung động nhịp đung đưa

An Giang tôi cánh cò bay thẳng cánh

Bầy cá ngon vui lượn nước trong lành

Cảnh núi non đẹp tựa bức tranh thanh

Và di tích cổ lừng danh đây đó

Hãy đến quê tôi vào những ngày nắng tỏ

Ven theo khúc sông bé nhỏ, hiền hoà

Lắng nghe tiếng rì rào lời của gió

Sẽ thấy lòng quên hết nỗi âu lo

Quê hương tôi êm ả những điệu hò

Nghe tha thiết như hoà vào nhịp thở

Quê hương tôi ngôi nhà luôn rộng mở

Nơi thênh thang chắp cánh những ước mơ.

Tác giả: Khánh Ngân

Mời bạn đến quê tôi
Mời bạn đến quê tôi

Mời bạn đến quê tôi
Mời bạn đến quê tôi

An Giang

An Giang ơi

Chưa qua đã nhớ

Điên điển vàng

Rực một bến sông

Hoa như cánh bướm

Về tương ngộ

Với mùa nước nổi

Chạm mênh mông

An Giang ơi

Chưa yêu đã nhớ

Bảy núi trong sương

Đứng đợi người

Thấp thoáng đồi xa

Mai chợt nở

Thắp lên nắng ấm

Ở bên trời

An Giang ơi

Chưa xa đã nhớ

Tóc em dằng dặc

Cánh cò bay

Đi suốt bao năm

Về một thuở

Đồng bằng xanh ngát

Tận chân mây.

Tác giả: Trịnh Bửu Hoài

An Giang
An Giang

An Giang
An Giang

Châu Đốc một tình yêu

Nắng gượng thở, mây thả hồn trên núi

Lá bồ đề reo tiếng phạn vi vu

Ba nhánh sông, phù sa như tươm mật

Phía Cồn Tiên, huyền ảo chút sương mù!

Quê lụa Tân Châu, mùa xuân khép nép

Bỗng thèm thương màu áo tím sen bay

Và lòng anh ngập tràn mơ ước cũ

Buổi ban đầu, tay chẳng muốn rời tay!

Quán bến tàu, ngụm cà phê đăng đắng

Bay qua tay sợi khói thuốc treo hồn

Bạn bè nhớ, quên đầy trong ngăn kéo

Nhìn cuộc đời cứ bàng bạc như sương!

Chuông giáo đường ngân vang vào nỗi nhớ

Dõi mắt nhìn, biền biệt những chốn xưa

Trên ngã rẽ, khi buồn,vui đối mặt

Nói bao giờ cho hết chuyện nắng, mưa!

Anh với em, ân tình cùng chia sẻ

Vườn ái ân, ngày tháng lạ đâm chồi

Mở cánh cửa cho lòng nghe chim hót

Đời dẫu gì, cũng đáng sống em ơi!

- Sưu tầm -

Châu Đốc một tình yêu
Châu Đốc một tình yêu

Châu Đốc một tình yêu
Châu Đốc một tình yêu

Đăng ngày 09/07/2024, 7 lượt xem